Đăng Ký Hỏi/Đáp Thành Viên Lịch Tìm Kiếm
Find All Thanked Posts Bài Trong Ngày Đánh Dấu Đã Đọc
Quay Lại  


Follow BongDaDuc.vn on Facebook Follow BongDaDuc.vn on Twitter Contact Us
Gửi Ðề Tài Mới  Gửi trả lời
 
Công Cụ Xếp Bài
Tuổi 14-09-2009, 03:58 AM   #1
Truyện ngắn đầu tay
Kevin
Captain
Gia nhập: Apr 2007
Bài gửi: 679

Tạo Trang In Gửi Email Trang Này
Kevin Kevin Không trực tuyến 14-09-2009, 03:58 AM
Điểm: ()

Đây là truyện đầu tay của anh, các bạn đọc thử và cho ý kiến. Lần trước mình viết 1 phần thì các bạn có thêm vào rất xôm. Nếu truyện của mình có hứng làm anh em muốn trổ tài thì tự nhiên

Phần 1

Nhìn ra ngòai thấy trời nhẹ mưa lất phất, Huy vừa định buông lời than thở thì bỗng chiếc máy di động rung lên từng hồi, cầm máy lên bên kia có tiếng ồm ồm của ông bạn già chiến hữu: “Huy đấy à, chiều rảnh không thì ra với anh em cho vui”. Huy vui vẻ nhận lời ngay “dạ được em cũng không bận chuyện gì vậy vẫn chỗ cũ hả anh? … okie rồi 7h tối”. Huy tức tốc chuẩn bị rồi phóng xe đến điểm hẹn, khi đến nơi thì đã thấy lố nhố mấy ông bạn chiến hữu ngồi sẵn từ lúc nào hồ hởi gọi chàng “vô đây mau lên anh em chờ mày nãy giờ”.

Nhóm bạn chiến hữu ở đây của Huy đều là thành viên của hội sợ vợ, một hội nhóm lúc đầu thành lập ra là để bảo vệ quyền lợi của những ông chồng mang tính sợ vợ. Sau một bữa nhậu bí tỉ cắt máu ăn thề “Anh em ở đây tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết năm cùng tháng cùng ngày. Chún tôi tụ hội hào kiệt khắp nơi dựng cờ khởi nghĩa chống ách thống trị tàn ác của những con sư tử cái Hà Đông đất Việt …”, hội sợ vợ đã ra đời hiển hách và vẻ vang như thế. Lúc đầu họ lấy tên là hội sợ vợ nhằm phản ánh giai cấp cách mạng của các hội viên, tuy nhiên một thời gian sau vì thấy đặt như vậy thì nhụt ý chí của anh em quá nên họ quyết định đổi lại thành hội Không Sợ Vợ nhằm phản ánh mục tiêu phấn đấu của hội.

Ông Thìn năm nay đã ngòai 40 tuổi được anh em trong hội kính nể nên được đề cử giữ chức chủ tịch hội. Thành viên trong nhóm thì đủ ngành nghề giai cấp già trẻ lớn bé hầu hết là đã yên bề gia thất. Duy chỉ có Huy là hội viên trẻ nhất và cũng chưa có gia đình. Thực ra thì Huy không bị bệnh sợ vợ vì đã có vợ đâu mà sợ ? Tuy nhiên Huy lại bị một bệnh nguy hiểm hơn trầm trọng hơn là bệnh sợ phụ nữ hay nói nôm na như dân Sàigòn là bệnh “nhát gái”. Ngày trước,mỗi khi phải đối diện với phái yếu là tim anh đập thình thịch mặt trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, tay chân thì run lẩy bẩy, răng đập cành cạch, chẳng nói nên lời. Suốt những năm cấp 3 rồi Đại học Huy chỉ biết nhìn mấy thằng bạn đồng khóa bạo dạn tay trong tay với bạn gái trong ánh mắt vừa ghen tị vừa tức giận. Cũng đã vài lần anh nỗ lực vượt qua được nỗi sợ hãi bản thân, lần thì anh mua hoa gửi thiệp cho nàng hoa khôi lớp kế nhân dịp Valentine nhưng vìnhát quá nên đành nhờ người ta gửi đến nhà cô. Tệ hơn nữa là vì quá hồi hộp nên anh lại quên luôn không ghi tên tuổi địa chỉ gì. Lần khác anh lấy hết can đảm mời cô nàng khóa dưới đi ăn tối, vốn đã có sẵn cảm tình với anh nên cô gái nhận lời ngay. Tuy nhiên khi chở nàng đi trên đường vì quá run tay, anh không làm chủ được tốc độ đâm xầm vào xe của bà bán xôi báo hại cô gái xui xẻo ngay lần hẹn đầu tiên đã được chàng chở vô bệnh viện. Anh cũng ráng đi chữa chạy khắp nơi từ đông đến Tây Y nhưng bệnh tình không hề thuyên giảm chút nào…

Muốn được vào hội, hội viên phải trải qua bài phỏng vấn gắt gao chứng minh cho thành viên ban giám khảo mình đúng là một tay sợ vợ thứ thiệt. Có ông trong buổi phỏng vấn sụt sùi nói: “bất công lắm các anh ạ, vợ em nó nói: “anh chọn đi quét nhau giặt đồ nấu cơm hay là cho con bú?””. Có ông tình cảnh còn bi đát hơn, cứ mỗi lần vợ nổi nóng là lại lên gối giật trỏ thùm thụp, trong bữa phỏng vấn ông trưng ra những vết bầm tím khắp mình mẩy vốn là kết quả khi vợ nổi cơn ngày hôm qua. Tuy nhiên có ông còn khổ hơn “nó còn bắt em lột quần ra nằm lên giường rồi đánh bằng roi mây đau lắm các anh ạ. nhưng mà thôi các anh thông cảm cho em khỏan khoe mông nhá”.

Riêng Huy được kết nào vào hội khá dễ dàng vì các ông kia tuy sợ vợ nhưng còn dám lấy vợ, tất nhiên cái sự dám lấy vợ kia có khi chỉ là vì bị cưỡng chế hay bị lừa còn Huy thì sợ đến nỗi không dám lấy vợ.

Đồng cảnh nên họ đồng cảm, thỉnh thỏang các ông lại trốn vợ ra đây vừa nhậu nhẹt đàn đúm vừa nói xấu vợ cho nó đã cái miệng. Hội trưởng Thìn mở đầu hội nghị đấu tố vợ bằng giọng nói sang sảng “Tự cổ chí kim đàn bà luôn luôn là mối đe dọa cho cánh đàn ông chúng ta, chúng nó đè đầu cưỡi cổ ta, áp bức đô hộ chúng ta, chúng ta càng nhân nhượng chúng nó lại càng lần tới ….. Sông có thể cạn núi có thể mòn nhưng chân lý ấy đời đời không thay đổi”. Ở dưới đại biểu vỗ tay tán thưởng rầm rập, riêng Thìn thì chết điếng người vì câu đó là của Bác Hồ mà Thìn xài không đúng chỗ.

Đến phiên ông phó chủ tịch Thuấn, ông đứng lên khệnh khạng đọc bản tham luận “chứng minh bản chất hiểm ác của đàn bà qua ngôn ngữ học và triết học”. Ông vào đề bằng những hình ảnh rất dễ hiểu “Thế tôi hỏi các cậu vì sao chỉ có “những mụ phù thủy độc ác mà không có ông phù thủy?” Cả đám thán phục những khám phá mới của ông vài tiếng cảm thán vang lên vài cái đầu gật gù. Thuấn lại tiếp “ Là vì về khòan độc ác thì chỉ có đàn bà thôi. Câu hỏi tiếp theo Tại sao chỉ có mỹ nhân kế mà không có nam nhân kế Là vì đàn ông không gian xảo lừa phỉnh như phụ nữ”.

Rồi ông dẫn trích tiếp những câu nói triết học từ cổ chí kim từ Đông sang Tây của bao nhiêu nha hiền triết nổi tiếng như Socrates đã có lần ngửa cổ lên trời mà than rằng “Khi cưới phải một người vợ tồi, thì người đàn ông sẽ trở thành triết gia” hay ai đó đã nói rằng “lấy vợ chính là một minh chứng hùng hồn của lòng dũng cảm” etc.
Đã xem: 411
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #2 (permalink)  
Tuổi 14-09-2009, 07:28 AM
Avatar của Faver
Senior Member
 
Gia nhập: Apr 2007
Bài gửi: 196
Cảm Ơn: 32
Thanked 166 Times in 40 Posts
Bác tiếp đi ạ. Cái này có triển vọng mở ra rất nhiều điều về tư tưởng của bác đấy, hí hí
Sao bác không viết cả bài tham luận?
Bác bảo cho ý kiến thì em cho này, rất là chân thành nhé:
+ Mình đang muốn trào phúng, điện thoại rung lên thì không cần rung lên từng hồi đâu --> Rung lên từng hồi là để phá vỡ một cái không khí tĩnh mịch nào đấy, trong cái rung lên từng hồi đã gián tiếp có một sự khẽ giật mình của nhân vật chính rồi. Chỗ đấy, đang mưa và buồn mà rung lên từng hồi thì độc giả sẽ chờ một ký ức nào đấy rung lên, chứ không phải "bỗng chiếc máy di động rung lên từng hồi" rồi ta... đi nhậu...
+ "đâm sầm" chứ không phải "đâm xầm"

Hí hí, hết rồi ạ.

Last edited by Faver : 14-09-2009 at 07:42 AM.
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #3 (permalink)  
Tuổi 14-09-2009, 07:38 AM
Avatar của thaomyta

Moderator
Die Tiernatur

 
Gia nhập: Jun 2008
Nơi sống: Xì Phố (SG)
Bài gửi: 744
Cảm Ơn: 420
Thanked 276 Times in 135 Posts
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới thaomyta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới thaomyta
thiển cận cho em hỏi, đây là nơi viết truyện ngắn hay là nơi đả kích, châm biếm phụ nữ???
__________________
Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh ...
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #4 (permalink)  
Tuổi 16-09-2009, 04:58 AM
Avatar của Klinsmann18
Captain
 
Gia nhập: Apr 2008
Nơi sống: Tuy Hòa
Bài gửi: 750
Cảm Ơn: 204
Thanked 112 Times in 86 Posts
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới Klinsmann18
Quyết định không cho người không sợ vợ vào hội là quyết định sai lầm. Chính họ mới dạy hội biết cách không sợ vợ chứ.
Anh Kevin có tham gia hội sợ vợ không?
__________________
Xem ảnh to
Klinsmann là cha, là bác, là anh
Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #5 (permalink)  
Tuổi 16-09-2009, 16:51 PM
Avatar của .::*Prinz*::.

Moderator
Der Führer

 
Gia nhập: May 2008
Nơi sống: Hanoi City
Bài gửi: 2,028
Cảm Ơn: 317
Thanked 661 Times in 315 Posts
Gửi tin nhắn qua Yahoo tới .::*Prinz*::. Gửi tin nhắn qua Skype™ tới .::*Prinz*::.
Trên đây là bài học kinh tế xương máu mà em mới lĩnh hội đc ( Srr ko thấy topic Thư giãn đâu cả )

Không đọc phí 1 đời luôn... Thề !!

Ăn mày cũng phải học kinh tế

--------------------------------------------------------------
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...

- ...???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
__________________
Xem ảnh to

======ஜ۩۞۩ஜ======
◄███▓░When I sad I stop being sad and be Awesome instead ░▓███►
======ஜ۩۞۩ஜ======
Prinz Alliänz (●̮̮̃•̃) •
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
  #6 (permalink)  
Tuổi 16-09-2009, 17:07 PM
Avatar của lupin5
Manager
 
Gia nhập: Apr 2007
Nơi sống: Alps
Bài gửi: 7,675
Cảm Ơn: 408
Thanked 2,244 Times in 1,092 Posts
bài nì có roài mà. mod di chuyển dùm cái
__________________
Xem ảnh to
<Sống,học tập,làm việc và kiếm tiền theo gương Dr Black Jack và Arsene Lupin vĩ đại>
Xem ảnh to
Xem ảnh to
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
Gửi Ðề Tài Mới  Gửi trả lời


Công Cụ
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn không được gửi bài
Bạn không được gửi trả lời
Bạn không được gửi kèm file
Bạn không được sửa bài

vB code đang Mở
Hình Diễn tả đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Tắt


Bản quyền thuộc www.bongdaduc.vn © 2007 Mã nguồn vBulletin v3.6.4.