(VietNamNet) - Với người hâm mộ bóng đá Việt Nam, cả 2 đều là những danh thủ cừ khôi, chơi hay nhất trên vị trí sở trường của mình. Nhiều điểm tương đồng, nhưng số phận lại đẩy sự nghiệp họ theo những con đường khác nhau.
Chuyện Huỳnh Đức...
Có thể nói, Đức là một trong những cựu cầu thủ của thế hệ Vàng thành danh nhất từ trước tới nay, thành danh ở rất nhiều khía cạnh từ cuộc sống cho tới sân cỏ.
Thời còn khoác áo CA TP.HCM, Đức đã là người nổi tiếng, sau biến cố tại đội bóng "quyền lực đen" (sau này đội mang tên là NH Đông Á), Đức dứt áo rời quê ra với Đà Nẵng bất chấp những lời ong tiếng ve, bỏ luôn quân hàm trung uý để đến với đội bóng sông Hàn.

Huỳnh Đức luôn thành công với sự nghiệp của mình
Ở đây, tiền đạo số 1 của bóng đá Việt thời bấy giờ dù cũng đã trải qua phong độ đỉnh cao, nhưng sự miệt mài cống hiến của Đức cũng đã được người Đà Nẵng thừa nhận.
Một căn nhà 2 mặt phố, tiền bạc khi đang còn là cầu thủ, sự trọng vọng của người Đà Nẵng đối với Đức là rất lớn, và cũng từ đó uy tín của anh càng ngày càng được nâng lên trong mắt lãnh đạo nơi đây.
Rời nghiệp cầu thủ, với sự trọng vọng đó Đức tiếp tục cống hiến cho bóng đá Đà Nẵng với vai trò trợ lý HLV đội 1, vị trí mà rất nhiều "công thần" của bóng đá TP bên bờ sông Hàn muốn cũng không được.
Tưởng chừng như sự nghiệp như thế là ổn, nhưng thời thế thay đổi, đội bóng chuyển giao đơn vị chủ quản. Và khi danh thủ Phan Thanh Hùng không hoàn thành nhiệm vụ, không phải một người nhà Đà Nẵng, cũng không phải một HLV danh tiếng mà chính Đức được cất nhắc lên chức HLV trưởng.
Chưa dừng ở đó, chức danh chủ tịch hội đồng HLV của bóng đá Đà Nẵng cũng đã thuộc về danh thủ này, bất chấp những lời xì xào, ánh mắt e ngại xen lẫn đố kỵ của nhiều đàn anh ở bóng đá Đà Nẵng.
Sự khởi đầu không thực sự suôn sẻ khi Đà Nẵng tiếp tục ở vùng nguy hiểm, khó khăn chồng chất. Nhưng dường như con đường đi của Đức luôn có "quý nhân phù trợ", dần dà Đà Nẵng đã thoát hiểm.
Không những thế, 4 trận thắng liên tiếp ở giai đoạn cuối mùa giải dưới thời của Lê Huỳnh Đức đã đưa Đà Nẵng trở lại với đường đua đến ngôi vị cao nhất. Và bây giờ, con đường hoan lộ của Đức lại mở ra, mọi ánh mắt nhìn Đức đã khác - đó chính là sự nể phục.
Chuyện của Công Minh...
Thời cầu thủ, ngoài Huỳnh Đức hay Hồng Sơn có lẽ Công Minh là người được các đối thủ nể nhất. Lối chơi nhiệt tình, phong cách điềm đạm và lành tính, Công Minh cũng đã có một thời trai trẻ đáng tự hào.

HLV Trần Công Minh lúc còn trợ lý cho ông Riedl.
Tài năng đã được khẳng định, nhưng Công Minh không giống như người đồng đội Huỳnh Đức, suốt cả thời cầu thủ anh chỉ gắn với đội bóng nghèo Đồng Tháp, và bởi thế cho đến khi kết thúc sự nghiệp, gia tài của Mình chẳng có nhiều như các đồng đội của mình.
Chọn con đường huấn luyện để đi tiếp, Minh cũng hăm hở bước vào nghề. Nhưng có thể nói, ngoại trừ việc được gọi lên làm trợ lý HLV ĐTQG thời Riedl là đáng tự hào, còn lại là chặng đường đi đầy gập ghềnh.
Ngay ở lần đầu tiên giữ trọng trách huấn luyện, Minh đã phải nếm trái đắng và bật khóc khi bất lực trước trận đấu sặc mùi tiêu cực của đội nhà U-21 Đồng Tháp tại VCK giải U-21 tại An Giang.
Rời Đồng Tháp với trái đắng đó, Minh hăm hở lên TT Thành Long theo lời mời của bầu Hưng, nhưng khi mọi thứ mới bắt đầu và có vẻ xuôi chèo mát mái, cựu hậu vệ phải ĐTVN lại khăn gói trở về quê nhà.
Và công việc mới là dẫn dắt Đồng Tháp đang loay hoay tìm đường trụ hạng tại V-League mùa bóng 2005, trở lại với bóng đá quê hương lần thứ 2 thêm một lần nữa Minh lại thất bại, và ra đi khi giải chưa kết thúc.
Sự nghiệp cầu thủ thăng hoa bao nhiêu, thì sự nghiệp trên băng ghế chỉ đạo của Minh lại cay đắng bấy nhiêu. Rất nhiều người tiếc cho Minh khi có thực tài, có tâm nhưng lại chưa đủ tầm, chưa đủ độ quái để ngồi vào chiếc ghế "thuyền trưởng".
Gia nhập ĐT.LA với vai trò trợ lý HLV trưởng, nhiều người mừng vì cuối cùng Minh cũng tìm được bến đỗ xứng đáng. Nhưng rồi sự cố Patricio lại đẩy Minh vào thế khó, trong bối cảnh mà đội nhà đang "loạn".
Lần thứ 3 ngồi ghế HLV trưởng, cuối cùng Minh cũng đã có được nụ cười, một chiến thắng trong giai đoạn nóng bỏng nhất của đội nhà dù mới chỉ bắt đầu, nhưng có lẽ đã tốt hơn những lần trước đó.
"Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay", chỉ hy vọng lần thứ 3 của Công Minh sẽ thành công từ ngày hôm nay. Bởi nếu không sẽ rất tiếc khi nhắc tới câu chuyện của Đức và ngẫm tới câu chuyện của Minh.