Từng cùng được xem là những mầm non đầy hứa hẹn, nhưng trong khi Messi, Buffon, Kaka... đều vượt qua thử thách khắc nghiệt để trở thành các cầu thủ lớn, không ít tài năng trẻ khác lại trượt dài và chìm vào quên lãng.
Andres D'Alessandro (27 tuổi, bên trái - quốc tịch Argentina)

Màn trình diễn ấn tượng của tiền vệ trẻ tài hoa này trong sắc áo đội U23 Argentina đoạt HC vàng Thế vận hội 2004 khiến cả làng bóng đá Argentina xem anh là "Maradona mới". Nhưng đó cũng là điểm khởi đầu cho quá trình xuống dốc của D'Alessandro. Phong độ thiếu thuyết phục ở Wolfsburg khiến thần đồng xuất thân từ lò đào tạo trẻ River Plate dần mất chỗ đứng ở ĐTQG rồi phải phiêu bạt qua Portsmouth, Zaragoza rồi San Lorenzo. Đến giờ, khi anh nhận lời đá cho CLB Brazil, Internacional, chẳng còn ai trong số hàng triệu CĐV Argentina nhớ đến cái tên D'Alessandro mà họ từng tung hô thuở nào.
Lars Ricken (32 - Đức)

Đá trận chuyên nghiệp đầu tiên cùng Dortmund năm 18 tuổi, hai năm sau, Ricken đã chiếm suất đá chính ở Dortmund và ghi bàn ấn định thắng lợi 3-1 trong trận chung kết Champions League 1997 với Juventus. Khúc dạo đầu ấn tượng ấy khiến tiền vệ này được xem như người kế thừa vị trí tiền vệ công của hai đàn anh tài danh Andreas Moeller, Thomas Haessler ở ĐTQG Đức. Nhưng rồi chấn thương và gánh nặng từ sự kỳ vọng quá mức đã làm Ricken dần thui chột và phải treo giày năm 2008, sau khi bị đày xuống đội dự bị Dortmund.
Denilson (31 - Brazil)

Khả năng khống chế bóng tuyệt hảo và những pha đi bóng ma thuật bên cánh trái của cựu cầu thủ Sao Paulo này đã tạo nên một cơn sốt thật sự tại Tournoi de France - giải tứ hùng khởi động cho World Cup 1998. Đây cũng là lý do khiến Real Betis bỏ ra 32 triệu USD - kỷ lục thế giới hồi ấy - để tậu anh về. Nhưng kết quả họ thu được chỉ là nỗi thất vọng lớn khi Denilson chơi mờ nhạt và bị tống về Brazil chỉ sau một năm. Dù tiếp tục có mặt trong ĐTQG Brazil vô địch World Cup 2002, đóng góp của Denilson là rất hạn chế. Anh phiêu bạt qua một loạt CLB nhỏ để rồi bây giờ đang sống mòn với Itumbiara, đội bóng vô danh ở bang Goias, Brazil.
Sebastian Kehl (29 - Đức)

Từng là tiền vệ phòng ngự triển vọng nhất Budesliga, có mặt trong đội hình tuyển Đức đoạt ngôi á quân World Cup 2002 và được Dortmund trải thảm đỏ mời về đầu quân cùng năm, nhưng Kehl (áo vàng) chưa bao giờ trút được cái mác tài năng trẻ triển vọng để trở thành một tên tuổi lớn thật sự trong làng bóng đá Đức. Anh chỉ chơi ở mức trung bình tròn vai và hiện an phận với vai trò thủ quân Dortmund, đội cũng an phận trong nhóm các CLB trung bình ở Đức.
Djibril Cissé (27 - Pháp)

70 bàn thắng trong 128 trận cho Auxerre tại Ligue I là tấm hộ chiếu đưa Cissé đến với Liverpool hè 2004 theo bản hợp đồng trị giá 14 triệu bảng. Nhưng khi chưa kịp bắt nhịp với môi trường bóng đá mới, một chấn thương đầu gối khủng khiếp cộng với dư chấn từ lần gãy chân trước thềm World Cup 2002 khiến chân sút có kiểu râu tóc dị thường này không bao giờ lấy lại được sự nhạy cảm vốn có trước cầu môn đối phương. Anh bị đẩy về Marseille nhưng cũng không làm nên trò trống gì và hiện nay, đang chơi nhạt nhòa ở Sunderland.
Javier Saviola (27 - Argentina)

Ở tuổi 18, cùng River Plate, Saviola (áo trắng) đoạt gần như tất cả những vinh quang mà một cầu thủ đang chơi bóng tại Argentina mơ ước, với 2 chức VĐQG và một Quả bóng vàng Nam Mỹ. Thế nhưng, với quyết định có phần vội vàng - chuyển sang Barca sau đó một năm, tay săn bàn giàu tiềm năng này bắt đầu trượt dốc không phanh. Anh không tìm được chỗ đứng ở sân Nou Camp và phải lang thang ở Monaco rồi Sevilla trước khi chuyển hẳn sang Real Madrid từ hè 2007. Nhưng tình hình cũng chẳng sáng sủa hơn, Saviola luôn là tù nhân trên ghế dự bị, cả dưới thời Schuster trước kia lẫn Juande Ramos hiện nay.
Sebastian Deisler (29 - Đức)

Cuộc đời cầu thủ của Deisler là một tấn bi kịch đầy nước mắt và tiếc nuối bởi những chấn thương triền miên. 3 tháng trước World Cup 2006, giải đấu mà tuyển Đức là chủ nhà, tiền vệ của Bayern dính chấn thương nặng ở đầu gối phải và bị loại khỏi vòng chiến đấu. Trước đó 4 năm, một chấn thương tai ác ở vị trí tương tự đã cướp mất của anh cơ hội dự World Cup 2002, giải đấu mà nếu có Deisler, lúc đó còn chơi cho Hertha Berlin, chưa chắc Đức đã thua Brazil và mất Cup vàng ở chung kết. Tháng 1/2007, vì không thể kiên nhẫn hơn trước số phận như luôn trêu ngươi, Deisler tuyên bố treo giày, khép lại sự nghiệp của một trong số ít tiền vệ tài hoa nhưng đen đủi nhất làng bóng đá Đức.
Christian Abbiati (31 - Italy)

Năm 1998, khi Buffon còn là một cái tên xa lạ, danh tiếng của Abbiati đã nổi như cồn, khi anh đẩy đàn anh kỳ cựu Sebastiano Rossi lên ghế dự bị, để bắt chính trong đội hình Milan đoạt scudetto mùa 1998-1999. Khởi đầu như mơ là vậy, nhưng sự nghiệp của Abbiati sau đó lại rất lận đận. Anh mất vị trí chính thức vào tay Dida từ đầu mùa 2002-2003 và sau đó, hầu như bị lãng quên cả ở cấp độ ĐTQG lẫn CLB, bất chấp một giai đoạn tỏa sáng khi được Juventus mượn về bắt thay Buffon bị chấn thương mùa 2005-2006. Hiện nay, tuy đã trở lại và chiếm vị trí số một ở Milan, Abbiati cũng chẳng để lại nhiều ấn tượng sâu đậm.
Kieran Richardson (24 - Anh)

Cựu tuyển thủ U21 Anh nằm trong số cầu thủ trẻ được Alex Ferguson nhắm cho lứa kế cận của thế hệ vàng Beckham, Giggs, Scholes, anh em nhà Neville. Richardson (áo đỏ) đáp ứng phần nào niềm tin ấy bằng bước khởi đầu ấn tượng cùng đội một ở mùa 2002-2003. Nhưng áp lực cạnh tranh khốc liệt dần khiến tiền vệ đa năng này dần dà thui chột và mờ nhạt hoàn toàn. Ngay cả khi trở về sau một thời gian tích lũy kinh nghiệm ở West Brom, Richardson vẫn không đủ tự tin, trụ lại và tranh đấu suất đá chính. Hè năm 2007, anh bị MU bán đứt cho Sunderland với giá 5,5 triệu bảng và chìm nghỉm luôn kể từ ấy.
Fernando Cavenaghi (25 tuổi - Argentina)

Tương tự Saviola, Cavenaghi cũng sớm thành công cùng River Plate, nơi anh chiếm suất đá chính ở đội một lúc mới 17 tuổi, rồi chóng tàn lụi vì bị gặt lúa non quá sớm, theo bản hợp đồng trị giá 6,5 triệu đưa anh sang Spartak Moscow năm 2004. Thời tiết giá lạnh, khác biệt văn hóa và môi trường bóng đá hoàn toàn khác lạ khiến Cavenaghi không thể hòa nhập. Năm 2006, Spartak chịu lỗ vài triệu bảng, đẩy anh sang Bordeaux. Tại đây, Cavenaghi phần nào lấy lại phong độ và trở thành trụ cột của đội bóng xứ rượu vang, nhưng anh không còn là món hàng hấp dẫn trong mắt các đội bóng lớn ở châu Âu như trước nữa.
(nguồn: VnExpress)