 |
|
20-04-2008, 11:29 AM
|
#1
|
|
Ẩm thực 3 miền
tuthanhmd
Manager
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299

20-04-2008, 11:29 AM
Điểm:
()
Topic này lập ra chỉ để nói về chuyện ẩm thực, ko được rủ đi nhậu trên topic này.
Nhân bàn chuyện đi Long An, quê ngoại a, thì hôm nay chúng ta sẽ nói về rượu đế Gò Đen, đặc sản nổi tiếng của Long An, và của cả miền Nam.
Rượu Gò Đen là tên một loại rượu trắng, nấu từ gạo theo phương pháp cổ truyền, có nồng độ rất cao, có thể lên đến 50 độ cồn. Loại rượu dân tộc nổi tiếng Việt Nam này được nấu ở thị trấn Gò Đen, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Rượu được nấu bằng nếp mỡ,nếp than hoặc gạo.
Đây là 1 bài viết về rượu Gò Đen của Mai Khôi, trích trong Văn hóa ẩm thực VN-Các món ăn miền Nam:
Thời Pháp thuộc, thực dân độc quyền sản xuất rượu “phông ten” (fontaine) tức rượu ty và cấm dân không được nấu rượu để tiêu thụ rượu của chúng bán.
Rượu ty dở, toàn cồn nên dân vẫn nấu rượu lậu ngay trong đám đế hoặc nấu xong rồi cho vô bong bóng heo, bong bóng trâu giấu vô đám đế, chờ mang đi bán lén. Tây đoan mà tóm được coi như tù rục xương. Từ đó tên rượu Đế ra đờI với một quá trình lịch sử của ẩn lậu, dấu diếm, lủi trốn và lo sợ.
Cây đế tuyệt tích nhưng danh tiếng rượu đế Gò Đen vẫn còn tồn tại; “Ăn nem Thủ Đức,uống rượu Bến Lức, Gò Đen”.
Đế Gò Đen nấu thuần bằng nếp. Nếp nấu rượu phải có hạt tròn, mẩy, trắng đục đều, có hương thơm nên thường chọn loại nếp hương, nếp ngỗng để nấu. Nếp nấu vừa nở, không nhão, khét lại càng cấm kỵ. Gò Đen không sản xuất men rượu mà lấy men Cần Giuộc, men Mỹ Tho . . . hoặc men Xiêm để ủ nếp. Men rượu đa số do người Hoa sản xuất, công thức bí truyền. Các vị thuốc được gia giảm tùy theo thời tiết “tứ thời bát tiết”. Nếp được trải ra cho nguội, men được giã nhỏ rắc đều lên nếp, cho vô khạp sành để ủ. Quá trình ủ kéo dài trong ba ngày. Ngày thứ tư dùng nước mưa hoặc nước ao (tùy mùa) lắng sạch cho vô khạp, nước vô đến đâu thì nếp đã lên men nổi hẳn lên đến đó. Đáy khạp không còn một hạt nếp. Nếu còn thì do nếp có lẫn gạo hoặc nếp không “chín”, Ủ thêm ba ngày. Đến ngày thứ bảy thì cất rượu. Dụng cụ cất rượu là hai cái thau nhôm úp lại tạo thành một cái “ơ” có đèo bằng ống tre. Cuối đèo đặt chai để hứng rượu. Chất đốt dùng để nấu rượu thường là trấu.
Do cất rượu lậu nên mỗi lần ủ cất chỉ là 1/4 giá nếp tức 10 lít nếp. Gọi là một kháp hay một ơ. Trong tiết trời thuận lợi trước Tết, một kháp thu được 4 chai nước biển và một xị tạo thành 5 lít rượu trong như nước mưa, nồng độ gần chính xác là 53 – 54 độ .
Trong mùa nực giông (trước mùa) rượu bị “thất”, thu hồi được ít hơn. Từ chai thứ năm gọi là rượu bào hay rượu ngon, thường thì không lấy quá nửa chai thứ sáu vì đục và nhạt, có thể dùng để pha lẫn với rượu ngon để thành rượu ngang có nồng độ thấp khoảng 45 độ giá rẻ hơn dành cho người ít tiền.
Để trong chai trong vài ngày nồng độ rượu có thể giảm từ một tới hai độ nhưng sau đó không giảm thêm nữa.
Dân Gò Đen pha và thử rượu như sau :
1 - Lấy ba chai đầu pha chung, nồng độ lên đến 57 độ lắc chai rượu nổi bọt bằng mút đũa ,phân thành ba tầng, chậm tan.
2 - Lấy bốn chai đầu thêm một xị của chai năm pha chung, nồng độ lên đến 53 – 54 độ. Lắc chai, rượu nổi bọt nhỏ bằng đầu móc tai, cũng phân ba tầng và chậm tan.
3 - Lấy năm chai rưỡi pha chung, nồng độ tụt xuống còn khoảng 43 – 45 độ, rượu nổi bọt bằng mút tay, một tầng , mau tan, rượu đục như nấu bằng gạo.
Muốn trong và tăng nồng độ, người ta phơi nắng, có người nói là cho mủ đu đủ. Người ta cũng còn thử bằng cách nhúng chiếc đũa vào bọt, nếu bọt chạy tuột theo chiếc đũa mà không tan thì đúng là rượu “chiến”. Người sành rượu có cách pha chế độc đáo, lấy bốn chai đầu và một xị của chai năm cộng hai chai của mẻ rượu khác pha chung, nồng độ đến 55 độ, cho vào hũ sành gắn lạI bằng mát-tít đem ngâm xuống ao nước 100 ngày. Rượu rót vào ly nghe tiếng “thánh thót” trong vắt như nước mưa, nhấp “nghe” hậu ngọt mà êm, ngon tuyệt !
Cũng có người cầu kỳ cứ một khạp nếp(10 lít) thêm 1 lít đậu xanh ( nấu riêng, ủ riêng nhưng cất chung ) rượu thơm lừng nhưng rất khó nấu vì dễ bị đục, nay hình như thất truyền.
Rượu đựng trong hũ sành là “đúng điệu” nhất, hoặc trong các hũ chai thủy tinh có màu sẫm. Ngày xưa thiếu hũ và chai ,người ta phải đựng rượu trong bong bóng heo nên rượu dễ bị giảm nồng độ và có mùi tanh.
Ngày nay rượu đều có pha cồn hoặc nhiều hoặc ít, hiếm tìm được rượu nguyên chất trừ khi quen nơi cất rượu và tin nhau, nhưng cũng phải đặt trước. Chính cái kiểu kinh doanh mê lợi nhuận vô lương tâm này đã và đang làm phương hại đến ” thanh danh” của loại mỹ tửu mang tên Gò Đen. Trên thị trường vì thế đang có hai loại đế Gò Đen : Gò Đen thứ thiệt và Gò Đen dỏm, chỉ có người sành điệu ẩm thực mới không tiếc công và tiền tìm đến và phân biệt rõ ràng đâu là Gò Đen chính gốc !
Ngày nay, khi các bạn đi xe về Long An theo quốc lộ I, vừa qua Bình Chánh sẽ đến thị trấn Gò Đen, các bạn sẽ thấy 2 bên đường nhà nhà trưng bày bán rượu Gò Đen. Giờ thấy còn 2 loại: rượu nếp trắng và nếp than. A đã uống 2 thứ, thì thấy nếp than nhẹ hơn. Nói chuyện với những người dân Long An, họ nói giờ đế Gò Đen bày bán pha chế bậy bạ lắm, phải có người quen địa phương dẫn đi mua mới mua đúng được. Nếp chuyên dùng nấu rượu ngày xưa giờ cũng ko có ai trồng, mà lấy nếp thường để nấu. Chưa kể người ta còn nói họ hay pha thêm vào vài giọt thuốc trừ sâu để cho rượu được trong vắt.
Ở Sài gòn, có vài chỗ cũng bày bán rượu Gò Đen nhưng a chưa mua dùng lần nào,nghe nói đa số là dỏm.
Hôm nào Hội SG về Long An, a sẽ gởi mua vài lít cho Hội mình lai rai suốt đêm với cá nướng trui. Thật là trên cả tuyệt vời.
Ở miền Nam còn 1 thứ rượu cũng dữ dằn lắm, đó là rượu Xuân Thạnh, đặc sản của tỉnh Trà Vinh, mà theo người dân địa phương là còn dữ dằn hơn cả rượu Gò Đen. Họ nói khi uống vào, nó sẽ nóng từ cổ họng xuống đến ngón chân cái, say bí tỉ nhưng tỉnh dậy thì ko hề nhức đầu. Người dân ở đây đôi khi pha nó với nước tăng lực Bò húc để uống, trong Bò húc có cafein, có tác dụng gây tỉnh táo, làm giảm nhức đầu, cộng thêm đường giúp dễ uống; nên uống kiểu này người uống sẽ cảm giác lâu say, nhưng sau đó thì chết lúc nào ko hay. A đã từng đi công tác Trà Vinh, đã uống kiểu này với dân địa phương, thật lòng mình chịu ko nổi.
Các bạn nào đã uống 2 loại này rồi, vô bình lựng cái coi  .
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
Last edited by tuthanhmd : 20-04-2008 at 16:50 PM.
|
|
Đã xem: 4338
|

20-04-2008, 12:04 PM
|
 |
Captain
|
|
Gia nhập: Dec 2007
Nơi sống: Cair Paravel
Bài gửi: 969
Cảm Ơn: 160
Thanked 271 Times in 88 Posts
|
|
Hóng hớt vào bài viết của bác 1 tí không bác lại tủi thân  Nhưng mà em có biết j về rượu đâu, tửu lượng em kém, uống mỗi cốc bia 5 độ mà mặt mũi đã đỏ rần rần rùi nói j đến rượu. Hehe, hay là bác chuyển món sang cái j đấy dễ thưởng thức ko. Ví du như trong Nam có đặc sản nào nổi tiếng giá rẻ đấy, để lúc nào vào Nam còn có dịp thưởng ngoạn 
|

20-04-2008, 12:12 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi AlexBayern
Hóng hớt vào bài viết của bác 1 tí không bác lại tủi thân  Nhưng mà em có biết j về rượu đâu, tửu lượng em kém, uống mỗi cốc bia 5 độ mà mặt mũi đã đỏ rần rần rùi nói j đến rượu. Hehe, hay là bác chuyển món sang cái j đấy dễ thưởng thức ko. Ví du như trong Nam có đặc sản nào nổi tiếng giá rẻ đấy, để lúc nào vào Nam còn có dịp thưởng ngoạn 
|
Cám ơn em.
Topic này a lập ra theo yêu cầu của Cục trưởng và Cục phó Cục Nhậu Sài gòn. Dĩ nhiên là ngoài món ẩm còn phải nói món thực nữa chứ! Và cũng ko phải chỉ nói ẩm thực Miền Nam thôi, còn miền Bắc, miền Trung nữa.
Em ko biết ẩm thì biết thực, a nghĩ e chắc ko những biết mà còn giỏi thực nữa, a đã nhìn hình e trên blog e rồi. Em hãy nói về đặc sản thực ở quê e đi  .
Còn món ăn miền Nam thì vô số kể e ơi, nhưng để mấy bạn khác nói nữa  .
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
|

20-04-2008, 12:19 PM
|
 |
Captain
|
|
Gia nhập: Dec 2007
Nơi sống: Cair Paravel
Bài gửi: 969
Cảm Ơn: 160
Thanked 271 Times in 88 Posts
|
|
Hải sản quê em thì nhều lắm, tuy hình thù hơi kì quái nhưng bảo đảm ăn xong không bao h quên. Như họ hàng em ở Hà Nội xuống chơi, nhìn con bề bề thì tưởng là...bọ cạp, không dám gắp. Nhưng khi đã ăn xong thì thằng bé chơi hẳn 5,6 con. Hehe, mọi người mà cứ ra Hạ Long ăn hải sản thì cứ phải gọi là phê tít.
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi tuthanhmd
Em ko biết ẩm thì biết thực, a nghĩ e chắc ko những biết mà còn giỏi thực nữa, a đã nhìn hình e trên blog e rồi
|
Ý bác là sao  ???
|

20-04-2008, 12:33 PM
|
 |
Moderator
|
|
Gia nhập: Jun 2007
Nơi sống: HCM City
Bài gửi: 1,469
Cảm Ơn: 372
Thanked 244 Times in 162 Posts
|
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi AlexBayern
Hải sản quê em thì nhều lắm, tuy hình thù hơi kì quái nhưng bảo đảm ăn xong không bao h quên. Như họ hàng em ở Hà Nội xuống chơi, nhìn con bề bề thì tưởng là...bọ cạp, không dám gắp. Nhưng khi đã ăn xong thì thằng bé chơi hẳn 5,6 con. Hehe, mọi người mà cứ ra Hạ Long ăn hải sản thì cứ phải gọi là phê tít.
|
Bọ cạp nữa à 
@A.Thanh: em thì cũng k phân biệt hay biết gì nhiều về tất cả các loại rượu lắm nên k biết bình luận sao 
__________________
...
May it be the shadows call, will fly away
May it be you journey on, to light the day
When the night is overcome, you may rise to find the sun
...
|

20-04-2008, 12:49 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
|
Rượu Làng Vân, Bàu Đá và Phú Lễ
Sẵn dịp nói về rượu, thì nói tiếp luôn.
Đây là 1 bài báo nữa:
Dù là những năm còn ở Sài Gòn, hay lúc đã về sống trong một vườn dừa ở Bến Tre, mỗi khi khách đến, bao giờ nhà văn Trang Thế Hy cũng đặt lên bàn hai chai rượu đế, một chai ông gọi là rượu năm lít, chai kia là loại sáu lít. Cả hai đều do một người quen tại vùng Hữu Định, quê ông, nấu. Gọi là loại năm lít vì mỗi kháp rượu (mẻ) 10 kg nếp lứt (gạo nếp chưa chà cám) chỉ nấu lấy năm lít. Cũng như thế với loại sáu lít. Khách nào cần uống chậm, nhâm nhi thưởng thức thì chọn loại năm lít, những người trẻ uống nhanh, uống nhiều, thích ồn ào, chọn loại sáu lít.
Xứ Bến Tre có thứ rượu trứ danh, đó là rượu Phú Lễ, cách chỗ ông Trang Thế Hy chỉ 40 km. Rượu Phú Lễ đóng chai vẫn bán nhan nhản khắp thị xã, nhưng đó là thứ rượu dỏm. Muốn có được chai Phú Lễ thật, phải mò xuống tận lò trong làng Phú Lễ. Vì không có điều kiện thường xuyên vượt qua 40 cây số ấy nên ông nhà văn yên tâm với loại rượu của riêng mình. Một lần có người bạn văn về thăm mang cho ông chai Cognac loại ngon, nhưng sau cuộc vui kéo dài thì chai Cognac chỉ vơi một phần, trong khi các chai rượu đế vô danh của gia chủ lại cạn sạch. Ngồi quanh bàn hôm ấy là những người thân tình, lại toàn dân nhậu lâu đời, nên khó nói sự chọn rượu kia là xã giao, khách sáo.
Nói chuyện trên để thấy vài việc: nước mình đi đến đâu cũng có rượu quê loại ngon; nhưng chúng chỉ co cụm quẩn quanh trong một diện hẹp; và, với những tên tuổi rượu đã nổi danh như Làng Vân, Bàu Đá, Gò Đen, Phú Lễ… thì rượu dỏm ăn theo tràn ngập, bày đầy theo quốc lộ và cả trong những siêu thị, nhà hàng, tìm được thứ rượu thật của những tên tuổi này lại càng khó hơn.
Một chai rượu ngon thuần Việt trên bàn yến tiệc chỉ có thể là một chai rượu chưng cất từ gạo nếp.
Theo đánh giá chủ quan của chúng tôi qua khảo sát trực tiếp các vùng sản xuất rượu có tiếng từ Bắc vô Nam như Mẫu Sơn, Làng Vân, Thổ Hà, Tạnh Xá, Nga Sơn, Kim Long, Làng Chuồn, Đá Bạc, Bồng Sơn, Bàu Đá, Gò Đen, Phú Lễ, Xuân Thạnh, Tân Lộc… cùng rất nhiều loại rượu ngon nhưng chưa thành tên tuổi, thì thấy rằng, gạo nếp cũng không hoàn toàn giống nhau do giống và thổ nhưỡng, thời tiết riêng của từng vùng. Yếu tố kế đến là bài men. Yếu tố thứ ba không kém quan trọng là nguồn nước. Còn lại là một kinh nghiệm truyền đời. Ví như một mẻ rượu Bàu Đá thời gian ủ trước khi nấu vào mùa hè và mùa đông chênh nhau đến ba ngày. Lửa cũng tham dự một phần rất quan trọng. Những kinh nghiệm mang tính gia truyền ấy vẫn còn sống trong nhân dân.
Những danh tửu được lưu truyền trong dân gian quả là danh bất hư truyền. Qua khảo sát, đoàn chúng tôi tạm nhất trí với nhau, có ba thứ rượu được xếp vào hàng đầu, đó là Làng Vân (xã Vân Hà, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang), Bàu Đá (thôn Cù Lâm, xã An Lộc, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định) và Phú Lễ (ấp Phú Lợi, xã Phú Lễ, huyện Ba Tri, Bến Tre).
Cũng xin nói thêm, ở Nam bộ còn có thứ rượu nổi danh hơn Phú Lễ, đó là Gò Đen, thuộc tỉnh Long An. Thực chất Gò Đen không phải là một làng mà là cả một vùng rộng đến 5 xã, 3 xã thuộc huyện Bến Lức, 2 xã thuộc huyện Cần Giuộc. Giờ đây Gò Đen vẫn là một địa chỉ rượu ngon, nhưng có lẽ vì quá nổI tiếng nên lạm dụng lượng sản xuất vì đó chất lượng suy giảm không còn đặc sắc như trước nữa.
Nếu rượu Làng Vân đầm, sâu theo cánh văn thì Bàu Đá mạnh, rộng theo cánh võ, trong khi đó Phú Lễ vừa đậm đà lại thoáng, phóng khoáng. Đặt một chai Làng Vân lên bữa tiệc đón tiếp một chính khách, một nhà văn hoá; một chai Bàu Đá cho một tướng lĩnh, một nhân vật có khí chất mạnh; và những chai Phú Lễ trong những dạ tiệc phóng khoáng đông người, thiết nghĩ sẽ là một ấn tượng đẹp cho cả khách và chủ.
Ngày nay, người làm rượu thật đang lao đao vì rượu giả và đó là nguy cơ hàng đầu về sự mai một của các làng rượu danh tiếng. Nhà nước nên giành lấy độc quyền thương hiệu và nhãn hiệu của những loại rượu này và trao lại nó cho hiệp hội của làng nghề, để ở đó những nghệ nhân thực thụ của làng nghề sẽ tự kiểm soát chất lượng của nhau bằng một quy ước và chữ tín. Dự án khôi phục vùng rượu Gò Đen của Long An có thể là một tham khảo tốt. Những nhà lò ở các làng rượu truyền thống đều cho biết, rượu chưng cất từ nếp càng trữ lâu càng ngon. Công ty Shikar, đơn vị chủ sở hữu của rượu Kim Long (Hải Lăng, Quảng Trị) đóng chai đang áp dụng phương pháp trữ rượu trong nhà hầm để làm nên thứ rượu ngon tính theo tuổi.
Còn việc để cho những loại rượu truyền thống trên đây “đứng” được trên bàn tiệc ngoại giao, nhất thiết phải có sự tham gia của các nhà khoa học khả dĩ thuyết phục được những người có trách nhiệm bảo vệ sức khỏe của những “ông lớn”. Ngoài ra cần có một bộ đồ rượu mang được “tinh thần” của từng loại rượu trên đây, thiết nghĩ không ngoài tầm tay của các nhà công nghệ gốm sứ và thuỷ tinh của nước ta
(theo SGTT)
Rượu Làng Vân thì a chỉ nghe nói mà chưa được uống. Nhưng khi a đi du lịch ngoài Bắc, khi tới Bắc Ninh thì nghe anh hướng dẫn viên du lịch lớn tuổi hơn anh nói đến rượu Làng Vân, nói là của tỉnh Bắc Ninh. Sao trên bài báo lại nói là của Bắc Giang? Vụ này nhờ mấy bạn ngoài Bắc chỉ giáo dùm. Sau này có dịp ra Bắc nữa, nhất định phải uống cho bằng được.
Còn rượu Phú Lễ Bến Tre cũng rất nổi tiếng, a đã uống rồi khi đi công tác Bến Tre. A có cảm giác nó ko đã bằng Gò Đen. 1 điều thú vị là khi chúng ta tổ chức Hội nghị APEC,chính phủ đã dùng rượu Phú Lễ và rượu vang Đà Lạt để tiếp khách quốc tế. Có điều là gu uống rượu của mấy ông lớn bà lớn quốc tế ko giống VN mình, nên họ ko hưởng ứng mấy rượu mình, cuối cùng phải dùng rượu của Pháp.
Còn rượu Bàu Đá thì anh cũng uống rồi, a đã 2 lần đi du lịch vùng đất của Tây Sơn Nguyễn Huệ. Phải nói là rượu Bàu Đá quá nóng, cảm giác nóng hơn cả Gò Đen. Bọn a đổ rượu xuống sàn gạch men, bất hột quẹt đốt cháy liền, ghê thiệt! Uống rượu kiểu này bao tử, ruột gan nào chịu nỗi. Chắc quân Tây Sơn ngày xưa trước khi xung trận, mỗi người uống 1 bát rượu Bàu Đá nên chiến đấu hăng dữ, ko còn biết sợ là gì.
Thật ra bây giờ do vấn đề thương mại, nên mình ko còn được uống đúng rượu đó nữa. Các rượu danh tiếng này giờ đã bị pha chế lung tung để bán kiếm lời nhiều. Còn chưng cất đúng thì chủ chỉ để dành tiếp khách. Do đó để uống đúng loại rượu thì phải nhờ dân địa phương. Thành ra cũng khó so sánh  .
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
Last edited by tuthanhmd : 20-04-2008 at 13:59 PM.
|
|
Tất cả thành viên đã cảm ơn bạn tuthanhmd vì bài viết:
|
|

20-04-2008, 13:15 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
Nói tiếp về rượu Gò Đen. Đây là tâm sự của 1 lão nông Gò Đen:
Ông Tám Minh - một trong ít lão nông “nặng nợ” với những “giọt nước mắt quê hương” - ngậm ngùi: “Rượu Gò Đen có hương vị độc đáo. Nó thành di sản, là một phong cách văn hóa ẩm thực. Nếu người Nga có rượu vodka, người Nhật có rượu sake, dân Pháp thì tự hào với bordeaux thì người Việt cũng có rượu đế.
Nhiều đoàn khách nước ngoài đến nghiên cứu, kể cả bỏ đôla để mua bí quyết. Nhưng có khéo bắt chước cách mấy họ cũng không sao cất được hương vị giọt rượu Gò Đen. Vậy mà chính người Gò Đen đang đánh mất đặc sản của quê hương! Nhìn làng rượu ngày càng buôn bán rầm rộ nhưng hương vị lạt dần, đau lòng lắm! Còn một cái kháp nhỏ tui cũng ráng giữ nghề cho con cháu”.
Vừa nói ông Tám vừa dẫn đi tham quan gian bếp ấm nồng men rượu. Đúng là gian bếp chỉ còn mỗi một cái kháp tròn nhỏ đặt trên ba ông đầu rau cùng ba chiếc thùng ủ. “Ngày trước nấu ba bốn kháp, còn bây giờ nấu cầm chừng cho đỡ nhớ. Chủ yếu là nấu cho đám tiệc”. Ông Tám vốc một nắm nếp tròn mẩy cho tôi xem rồi giải thích: “Rượu Gò Đen có nhiều nhưng uống một lần để ngất ngây say, để mềm môi nhớ đời thì rượu phải được nấu bằng chính loại nếp trồng tại địa phương (nếp mỡ, nếp mù u, nếp hương, nếp thổ địa, nếp than đen tuyền cả hạt...)”.
Sau khi chọn nếp ngon nấu thành cơm nếp, để nguội thì rắc men vào ủ bằng loại men mài rễ thảo mộc hoặc men bí truyền chế từ các vị thuốc bắc: quế khâu, đinh hương, trần bì, quế chi, đại hồi cộng thêm nhãn lồng, trầu hương... Sau ba đêm tiếp tục chan nước rồi để ba đêm sau nữa nấu. Chỉ riêng khâu ủ men truyền thống đã mất gần một tuần (trong khi ủ bằng men Trung Quốc chỉ mất ba ngày).
Ông Tám nói: “Đặc biệt hơn nữa, cái thứ chắt lọc tinh túy của thời gian, men nồng, nếp thơm, lửa đượm này phải được chan bằng nước Gò Đen, nấu trong không khí Gò Đen mới có mùi vị đặc sắc”.
Nghe cách chưng nấu rượu công phu như thế mà mình lại ko biết uống thì tội người nấu lắm  .
Còn Trời, còn nước, còn non
Còn người nấu rượu, anh còn say sưa.
Hoặc:
Còn Trời, còn nước, còn non
Còn cô bán rượu, anh còn say sưa.
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
|

20-04-2008, 13:17 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi haopli
Bọ cạp nữa à 
@A.Thanh: em thì cũng k phân biệt hay biết gì nhiều về tất cả các loại rượu lắm nên k biết bình luận sao 
|
Thì e viết về các món ăn chay đi  . Mấy vụ này cũng nhiều cái thú vị lắm.
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
|

20-04-2008, 14:33 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
|
Rượu Sán Lùng ở Tây Bắc và rượu Sim của Phú quốc.
Các bạn nào mà có đi du lịch Lào Cai, Sapa thì chắc thế nào cũng nghe giới thiệu 1 loại rượu của người dân tộc Dao đỏ ở vùng này. Đó là rượu Sán Lùng.
Đây là loại rượu cũng rất ngon, được chưng cất như rượu Mẫu Sơn của người Dao ở Lạng Sơn. Có lẽ đây là những trường hợp cá biệt trong việc “chế tác” ra rượu của đồng bào miền núi. Vì hầu hết đồng bào các dân tộc từ Nam ra Bắc phổ biến là làm rượu gài, tiêu biểu là rượu cần của các dân tộc Tây Nguyên và người Mường trên Việt Bắc. Quy trình làm ra rượu gài là từ việc ủ hạt ngũ cốc với những loài thảo mộc tạo men, khi uống cho nước vào sẽ thành ra rượu. Nói sơ qua để thấy quy trình rượu gài không thể có cơ hội để làm ra một chai quốc tửu.
A đã đi du lịch Sapa, đã uống rượu Sán Lùng nhậu với đặc sản Thắng Cố (thịt ngựa, làm giống lẫu). Thực tế cho thấy rượu này giống kiểu rượu đế trong Nam nhưng nhẹ hơn nhiều, khi uống có mùi vị nếp rất rõ nên ko thích.
Các bạn có đi du lịch Phú Quốc chưa? Nếu đi thế nào cũng nghe giới thiệu rượu Sim, 1 trong những đặc sản của Phú Quốc. Rượu được làm từ trái sim rừng, có rất nhiều ở Phú Quốc. Rượu này uống khá ngon, có vị ngọt ngọt của trái sim nên dễ uống, phụ nữ uống được. Nó cũng nhẹ. Rượu này còn có tác dụng trị đau lưng, nhức mỏi nữa.
Các bạn nào còn biết rượu gì nữa thì kể nghe chơi  .
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
Last edited by tuthanhmd : 20-04-2008 at 14:40 PM.
|

20-04-2008, 15:05 PM
|
 |
Manager
|
|
Gia nhập: Aug 2007
Nơi sống: Saigon
Bài gửi: 1,299
Cảm Ơn: 166
Thanked 547 Times in 180 Posts
|
|
|
Rượu Cần Tây nguyên
Còn Rượu Cần Tây nguyên thì a đã uống nhiều lần rồi. Đồng bào dân tộc ngâm hạt ngũ cốc với các loại thảo mộc, bọc trong lá, rồi ủ trong ché đất nung. Khi uống thì đổ nước vô, uống bằng ống hút dài chọc vô ché.
Rượu Cần uống thấy sao sao, nhạt, và có mùi thảo mộc nên ko thích lắm. Đổ nước vô mà uống liền thì rượu sao nặng được. Tuy nhiên khi các bạn đi du lịch hay công tác Tây nguyên, nếu người dân tộc họ đã đem rượu Cần ra mời mình thì phải ráng uống hết mình, mặc dù nhiều người hút 1 ống hút thì cũng ngài ngại.
Người Kinh uống rượu Cần lại dễ chơi trò ăn gian, hút lên ngậm để đó, chả ai biết có uống ko, uống bao nhiêu  .
Ngoài ra uống rượu Cần cũng có cái lợi, khỏi sợ đang hưng phấn mà hết rượu, cứ lấy nước châm vô thêm là uống hoài hoài  .
__________________
Có 1 thứ trên đời mà ta không thể sống được nếu thiếu nó.
Đó là tình yêu của người phụ nữ.
|
 |
|
| Công Cụ |
|
|
| Xếp Bài |
Chế độ bình thường
|
Quyền Hạn Của Bạn
|
Bạn không được gửi bài
Bạn không được gửi trả lời
Bạn không được gửi kèm file
Bạn không được sửa bài
Mã HTML đang Tắt
|
|
|
Bản quyền thuộc www.bongdaduc.vn © 2007 Mã nguồn vBulletin v3.6.4.
|