Đúng như tên topic... mình lập ra nó để mọi người post vào đây các bài viết của mình. Các bài viết thuộc mọi thể loại, từ truyện ngắn, đến tản văn, tạp văn hay chỉ đơn thuần là những cảm xúc nho nhỏ 
Thôi thì mở đầu topic luôn cho mọi người lấy tinh thần post tiếp
Nhớ mùa đông.
Sáng chủ nhật, trời nắng, ngột ngạt...
Bật
"Ngày cuối tuần rực rỡ" lên, ko hiểu sao lại nhớ mùa đông đến da diết!
Nhớ những tối mùa đông gió rít qua khe cửa. Bầu trời ảm đạm, xám xịt và mọng nước. Ngỡ như chỉ cần chọc khẽ vào là mưa ngay được. Mùa đông giống như một cô gái ưa dạo chơi, thích kết bạn nhưng tất cả những thứ mà cô nhận được chỉ là thái độ ghẻ lạnh của mọi người xung quanh. Cô gái ngây ngô lắm. Cô nghĩ rằng sự xuất hiện của mình sẽ mang đến niềm vui và sự hứng khởi cho mọi nguời. Cô gái lang thang khắp nơi, từ mặt hồ loang loáng nước đến những con ngõ nhỏ của Hà nội và trên môi ko quên nở một nụ cười thật tươi. Nhưng cứ hễ cô đi đến đâu là ở đó người ta khép cửa, kéo rèm hoặc co rúm vào áo ấm, chẳng ai chào đón cô.
Tôi thấy tội cho cô gái quá, nên sau một hồi bần thần suy nghĩ thì quyết định hé cửa sổ ra, ghé mặt ra ngoài trời và thì thầm với cô rằng:
"Cô gái ơi, tôi thích kết bạn với cô lắm và cũng ko ghét cô đâu. Nhưng tôi ko thể để cô vào đây chơi được vì tôi thích ngồi trong căn phòng ấm áp của mình, nhâm nhi một cốc trà nóng, với túi sưởi bên cạnh, ngồi nghe "Thành phố sương" và ngắm nhìn cô qua ô cửa kính hơn! Xin lỗi nhé! " Nói xong tôi đóng cửa sổ lại ngay vì sợ hơi lạnh tràn vào phòng. Còn cô gái nhìn tôi buồn bã và đi mất từ lúc nào. Giờ thì cô gái đã hiểu. Ai cũng nói rằng họ thích kết bạn với cô, họ mến cô, nhưng rút cuộc ko ai muốn ở bên cạnh cô cả! Kể từ hôm đó, cô gái ko gõ cửa sổ phòng tôi nữa...
Từng ngày, từng ngày trôi qua, tôi vẫn thấy cô gái lang thang một mình, lặng lẽ và âm thầm, thỉnh thoảng ko quên gửi cho tôi những chiếc lá khô bay vào cửa sổ làm quà tặng nhưng tuyệt nhiên ko thấy cô nói gì với tôi nữa.
Gió mưa rét buốt suốt mùa đông "
dài đến vạn ngày" khiến tôi háo hức chờ đợi mùa hè nắng ấm hơn bao giờ hết! Ngày qua ngày,
"Thành phố sương" được repeat ko biết bao nhiêu lần, còn tôi thì tự nhủ khi mùa hè đến tôi nhất định sẽ nghe
"Ngày cuối tuần rực rỡ" và hẹn mùa đông năm sau sẽ gặp lại
"Thành phố sương"!
Bỗng nhiên một sáng nọ, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra... hoá ra hè đã về khi những ánh nắng vàng ấm áp đầu tiên đã đánh thức tôi dậy thay vì bản nhạc "Rhythm of the rain" quen thuộc phát ra từ chiếc điện thoại di động. Tôi ngó ra ngoài trời, phát hiện ra cô gái đã biến mất mà ko có lấy một lời từ biệt! Bất chợt tôi thấy trống trải và hối hận vô cùng. Hàng tối, ai sẽ chia sẻ niềm vui nho nhỏ bên cốc trà nóng cùng tôi. Mỗi đêm sau khi thư giãn cùng cuốn sách gối đầu giường "Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên" và quyết định đi ngủ, ai sẽ chúc tôi ngủ ngon đây?
Tôi ko biết có phải khi ai đó ra đi rồi thì ta mới thấy tiếc nuối và nhớ họ hơn ko? Tôi cũng không biết nữa...
Tôi chỉ biết rằng mình đã thất hứa với bản thân khi đã ko thể đợi đến mùa đông năm sau để gặp lại
"Thành phố sương"... Bởi vì cứ khi nào thấy nhớ đến cô gái, tôi đều ko kìm được lòng mà bật to volume lên và chờ đợi bài hát ấy chỉ đường dẫn lối cho cô gái tìm về và ở bên cạnh tôi... như một người bạn thật đặc biệt!
by minhminh.