Phép màu nhiệm thành Berne
- Người ta vẫn thường gọi đó là "Phép màu nhiệm thành Berne" (The miracle of Berne). Một chiều chủ nhật cách đây hơn nửa thế kỷ, chiến thắng trước Hungaria trong trận chung kết Cúp thế giới tại Thụy Sĩ không chỉ tạo bước ngoặt cho bóng đá Đức vươn lên thành "chú khủng long" mà còn giúp cả dân tộc Đức vượt qua những khó khăn chồng chất của thời hậu chiến. Từ đó, nước Đức thêm tự tin, phấn chấn bước vào công cuộc tái thiết đất nước từ con số không.
Cỗ xe tăng Đức giờ đã trở thành tượng đài của World Cup với ba lần đăng quang cùng bốn lần lọt vào tới trận chung kết nhưng vào đầu thập niên 50 của thế kỷ trước, bóng đá Đức chưa tạo được một ấn tượng nào thực sự đặc biệt và thậm chí mờ nhạt hơn những người Áo láng giềng.
Fritz Walter mang Cúp vàng ""vinh quy bái tổ""
Đến nay người ta vẫn đánh giá việc đội quân của HLV Sepp Herberger vượt qua được những người Hungaria tuyệt diệu (Magnificent Magyars), đội bóng được coi là xuất sắc nhất trong thế kỷ XX, vẫn là một trong những bất ngờ lớn nhất trong lịch sử Cúp thế giới.
Đứng dậy từ tro tàn
Mỗi khi nhắc đến chiến thắng lịch sử đó, người Đức thường nhớ đến "triết gia" Sepp Herbeger cùng lứa cầu thủ Fritz Walter, Bernie Klodt cùng "ông chủ" Helmut Rahn, những người sống sót sau thế chiến 2 nhờ may mắn và những điều thần kỳ. Tuy nhiên không một ai quên được Herbert Zimmermann, cầu thủ thứ 12 của đội, phát thanh viên đã truyền lửa về quê nhà giúp hàng triệu người dân Đức như được đứng trên khán đài cổ vũ cho đội bóng thân yêu.
Năm 1954, nước Đức bắt đầu gượng dậy sau gần 10 năm sống trong nỗi tủi hổ của kẻ bại trận toàn diện. Hàng triệu người cha, người chồng, người anh đã chết trong cuộc chiến khốc liệt và những người lính sống sót bắt đầu trở về nhà sau thời gian bị giam cầm. Họ quay về với những ngôi nhà tan hoang, với những người vợ tin chắc rằng chồng mình đã chết.
Bình luận viên Herbert Zimmermann,
""cầu thủ thứ 12"" của ĐT Đức
Đó cũng là thời điểm xã hội Đức bắt đầu ổn định, kinh tế Đức bắt đầu có sự tăng trưởng thần kỳ dưới bàn tay lãnh đạo của Thủ tướng Konrad Adenauer và bộ trưởng kinh tế Ludwig Erhard. Chiến thắng tại Berne góp công lớn vào việc giúp người Đức tự tin trở lại.
Năm 1954, đội tuyển Hungaria đang trên đỉnh thế giới khi đăng quang tại Thế vận hội Helsinki 1952 và trải qua 4 năm liên tục ...không thua một trận nào! Với bộ ba thần diệu Ferenc Puskas, Jozef Boszik và "cái đầu vàng" Sandor Kocsis, những người Magyars thường xuyên đánh bại đối thủ khoảng 4-5 bàn. Nổi bật nhất là "thiếu tá" Puskas với bộ dạng ""ngắn một mẩu"" nhưng có thể đi bóng qua tất cả nhờ kỹ thuật siêu đẳng. Trước trận đấu với Hungaria trên sân Wembley, một tuyển thủ Anh quốc lưu ý đồng đội: ""Hãy chú ý thằng cha béo lùn, chúng ta có thể bị hắn tàn sát"". Dẫu vậy những người Anh đầy kiêu ngạo vẫn phải chấp nhận trận thua 3-6 và thua tiếp 1-7 trong trận tái đấu tại Budapest.
Lối chơi di chuyển liên tục và chuyền bóng nhanh chóng mặt của Hungaria ngày ấy khiến những người Brazil hay Hà Lan, vốn nổi tiếng với lối chơi đẹp mắt, sau này cũng phải nể. Ngược lại đội tuyển Đức khi đó gần như không có ngôi sao tầm cỡ và trình diễn một lối chơi thô ráp. "Triết gia" Herberger xây dựng đội bóng dựa trên tính kiên cường cũng như khả năng phòng thủ rắn. Trước Cúp thế giới tại Thụy Sĩ, Đức cũng bắt đầu được biết đến như một đội bóng kỷ luật cao nhưng vẫn chưa giáp mặt với Hungaria hay Brazil.
Hungaria khởi đầu giải đấu bằng việc "tàn sát" Nam Triều Tiên tới 9-0 trong đó có một hat-trick của Sandor Kocsis trong khi Đức vượt qua Thổ Nhĩ Kỳ với tỷ số 4-1. Hai đội gặp nhau tại lượt đấu thứ hai của vòng bảng, Sepp Herberger toan tính đường dài nên xếp một đội hình B và cuối cùng thua Hungaria tới 3-8. Hàng trăm lá thư bay đến từ nước Đức đòi phải "lấy đầu" Herberger, nhưng lịch sử bóng đá Đức chắc không thể có bước ngoặt nếu LĐBĐ Đức chiều theo dư luận.
Trận đấu chứng kiến Sandor Kocsis trở thành cầu thủ đầu tiên hai lần lập hat-trick tại VCK World Cup, một thành tích nhanh chóng được phá bởi một người Đức ngay chính tại giải đấu này (Max Morlock). Cũng trong trận đấu đó, ""thiếu tá"" Puskas dính một chấn thương nặng sau pha va chạm với hậu vệ Đức Werner Liebrich khiến ông không thể thi đấu tại tứ kết và bán kết. Một số người cho rằng chính Herberger ra lệnh cho Werner Liebrich vào sân chỉ để gây chấn thương cho Puskas nhưng điều đó chưa bao giờ được chứng minh.
Werner Liebrich nhận ""mật lệnh"" gây
chấn thương cho ""thiếu tá"" Puskas?
Đội tuyển Đức giành quyền lọt vào tứ kết sau khi đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ 7-3 với một hat-trick của Max Morlock. Trận này Đức tung nguyên đội hình mạnh nhất. Một pha phản lưới cùng cú sút xa thành bàn của Helmut Rahn giúp Đức vượt qua Nam Tư tại tứ kết và sau đó thắng tiếp Áo 6-1 tại bán kết (Max Morlock tái lập thành tích của Sandor Kocsis bằng cú hat-trick thứ hai) để có mặt tại trận đấu cuối cùng.
Trong khi đó ngay khi không có Puskas trong đội hình, Hungaria vẫn vượt qua hai đối thủ lớn của Nam Mỹ là Brazil và Uruguay tại tứ kết và bán kết cùng với tỷ số 4-2. Cuộc tái đấu giữa người Đức và người Hung diễn ra đúng ngày kỷ niệm Quốc Khánh Mỹ 4-7-1954 (khi ấy bên kia đại dương, người Mỹ cũng tổ chức một trận đấu bóng bầu dục "Toàn sao") và địa điểm được chọn tổ chức trận chung kết là sân Wankdorf tại Berne.
Cầu cho trời mưa
Với nhiều người trận chung kết chỉ là ... hình thức bởi không chỉ có đội tuyển Đức mà bất kỳ đội bóng nào trên thế giới có thể thắng nổi Hungaria thời điểm đó. Thị trấn Solothun của Thụy Sĩ, nơi đội tuyển Hungaria trú chân, thậm chí lên kế hoạch ăn mừng chiến thắng với dàn nhạc, tiệc tùng và pháo hoa.
Đức: Turek - Posipal, Kohlmeyer, Eckel - Liebrich, Mai - Rahn, Morlock,
O. Walter, F. Walter (c), Schäfer.
Hungaria: Grosics - Buzánszky, Lantos, Bozsik (c) - Lóránt, Zakariás - Czibor,
Kocsis, Hidegkuti, Puskás, M.Tóth.
Bàn thắng: 0:1 Puskás 6, 0:2 Czibor 9, 1:2 Morlock 11, 2:2 Rahn 18, 3:2 Rahn 84
Puskas tuyên bố sẽ ra sân trong trận chung kết mặc dù mắt cá chân còn đau sau cú tackle của Werner Liebrich. Suốt mấy ngày trước trận chung kết, Sepp Herbeger lầm rầm cầu khấn cho ... trời mưa bởi cùng với lớp đất dày của sân Wankdorf, mặt sân lầy lội sẽ khiến cho người Hung không thể chơi nhanh và phô diễn kỹ thuật. Cầu được ước thấy, chiều hôm đó mây đen kéo đến và tiếp đó là cơn mưa.
Bất chấp thời tiết bất lợi, Hungaria vượt lên dẫn trước 2-0 chỉ sau có 8 phút do công của Puskas và cầu thủ chạy cánh Zoltan Czibor. Trên sóng phát thanh, hàng triệu người Đức nghe giọng buồn bã của phát thanh viên Herbert Zimmermann: ""Điều chúng ta lo sợ đã đến ..."". Nhưng trên sân cỏ, các cầu thủ Đức bắt đầu chiến đấu mạnh mẽ.
Chỉ ba phút sau, đường tạt bóng của Helmut Rahn tìm đến Max Morlock và cầu thủ này tung cú sút chính xác rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2. Và cũng chỉ thêm 7 phút sau, Fritz Walter sút phạt góc và Rahn nhanh chân đưa bóng vào lưới san bằng tỷ số.
Hai đội trưởng trao cờ trước trận đấu
Lúc này Herbert Zimmermann bắt đầu gí sát vào chiếc micro để hét. Đội quân của HLV Sebes như bị chạm nọc, tấn công dồn dập đẩy lùi người Đức về sân nhà. Các ngôi sao Kocsis, Puskas và Nandor Hidegkutti liên tục tranh thủ sút. Trong một ngày đầy may mắn, thủ thành Toni Turek đẩy được tất cả những cú sút quyết định ...
Ngay trước khi kết thúc trận đấu, đường tạt của Hans Schaefer bị cản phá nhưng bóng vẫn đến được chân "Ông chủ" Helmut Rahn. Hàng triệu người Đức nghe tiếng hét của Herbert Zimmermann: "Bóng đến chân Rahn, Rahn sẽ sút...Rahn vừa sút. Họ nghĩ tất cả đã hết rồi sao ...Và đây. Vào! Vào! Vào! Đức dẫn Hungaria 3-2 khi trận đấu chỉ còn 5 phút! Các bạn có thể nghĩ rằng tôi đang phát điên ..."
Và đây là những lời của Herbert Zimmermann vào những phút cuối cùng. "...bóng được phá ra, tới chân Bozsick. Hết giờ! Hết giờ! Hết giờ! Đức vô địch thế giới! Đánh bại Hungaria 3-2 trong trận chung kết tại Berne..."
Khi trọng tài người Anh Billy Ling nổi tiếng còi kết thúc trận đấu, Đức hoàn tất chiến thắng không thể tin nổi và buộc người Hung chấp nhận thất bại đầu tiên kể từ năm 1950. Quan trọng hơn, nó mang đến niềm hi vọng cho người Đức, cho phép họ tin rằng tất cả rồi sẽ ổn thỏa.
""Ông chủ"" Helmut Rahn ghi
bàn thắng quý như vàng
Sức mạnh của thể thao thật to lớn nhưng khi kết hợp với những yếu tố xã hội khác, sức mạnh đó biến thành sự thần kỳ. Không lâu sau chiến thắng tại Berne, kinh tế Đức bắt đầu có những bước phát triển ấn tượng và đến năm 1955, nước Đức được mời gia nhập Khối quân sự Bắc Đại tây dương (NATO).
Bước ngoặt của lịch sử
Trận đấu tại Berne đánh dấu một bước ngoặt to lớn trong lịch sử World Cup và cả nước Đức. Từ đây thế giới bắt đầu chứng kiến một siêu cường bóng đá, sau đó giành thêm 2 chức VĐTG và 3 chức VĐ châu Âu. Nước Đức bắt đầu trở thành một cường quốc kinh tế, nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực sản xuất xe hơi, máy móc và thiết bị điện tử.
Đó cũng là bước ngoặt với những người Hungaria. Chỉ hai năm sau, biến động chính trị tại quốc gia Trung Âu này khiến những hạt nhân của thế hệ vàng như Puskas, Kockis và Czibor không bao giờ còn được tập hợp lại thành một đội quân hùng mạnh nữa. Puskas chuyển sang Real Madrid nơi ông cùng với Di Stefano hình thành cặp tiền đạo sát thủ mang về chiếc Cúp C1 năm 1960 (thắng Eintracht Frankfurt 7-3 trong trận chung kết, Puskas 4 bàn còn Di Stefano 3 bàn). Giờ đây Puskas đã gần 80 tuổi, sống cùng người vợ Erzebet tại thủ đô Budapest và khốn khổ với căn bệnh Alzheimer.
Chỉ còn 3 thành viên của ĐT Đức tham dự trận chung kết đáng nhớ ấy hiện còn sống, Horst Eckel, Ottmar Walter và Hans Schafer. Fritz Walter chết trong dịp diễn ra VCK World Cup 2002, các tuyển thủ Đức hứa sẽ chơi vì ông và cuối cùng lọt vào tới trận chung kết. Năm 2003, cầu thủ ghi bàn quyết định Helmut Rahn qua đời tại nhà riêng (Essen) thọ 74 tuổi.
Một câu chuyện ngoài lề liên quan đến đội tuyển Đức năm đó. Người phụ trách trang phục cho ĐT Đức là Adolf Dassler chung vốn với người anh Rudi mở một cửa hàng giầy khá nổi tiếng. Chính huyền thoại điền kinh Jesse Owen từng đeo giầy của nhà Dassler đóng khi giành tấm HCV tại Thế vận hội Berlin 1936. Đến năm 1948 thì hai anh em tách ra làm riêng, người anh lập ra hãng Puma còn người em lập ra hãng Adidas, hai đế chế của ngành trang phục thể thao hiện nay.
"Triết gia" Sepp Herbeger tiếp tục dẫn dắt đội tuyển Đức cho đến năm 1964, từng dẫn dắt "Những chú đại bàng sông Ranh" tới tứ kết World Cup 1962. Ông qua đời năm 1977. Một số câu nói của ông đã trở thành bất hủ và thường được giới thể thao Đức nhắc lại.
Triết gia Herberger
